Bến tàu Ma Cao, mưa gió mịt mù.
Diệp Hán đứng lặng trước bến tàu, có đàn em đứng bên cạnh che ô cho ông.
Diệp Hán ngậm ống tẩu ngọc bích trong miệng. Dù trên đầu có người che ô, nước mưa tạt vào vẫn làm ướt vai ông, cả điếu thuốc đang ngậm cũng ướt sũng.
Diệp Hán chẳng buồn để ý điếu thuốc đã ướt, không hút được nữa. Ông sốt ruột ra mặt, mắt dán chặt về phía xa, chỉ mong thấy Hồng Diệu Tông dẫn người quay lại.




